Đòi 900 triệu tiền thách cưới, nhưng nhà trai không đồng ý: Tôi quyết định huỷ hôn lễ và đưa con gái về nhà chăm sóc

Lovelife Nguyen nguồn bình luận 999
A- A A+
Khi biết con gái tôi đang mang thai, nhà trai liền giảm tiền lễ vật từ 900 triệu xuống 70 triệu đồng. Tôi không bao giờ chấp nhận điều đó.
Đòi 900 triệu tiền thách cưới, nhưng nhà trai không đồng ý: Tôi quyết định huỷ hôn lễ và đưa con gái về nhà chăm sóc
Tôi quyết định sẽ tự chăm sóc con gái của mình

Tôi họ Triệu, 58 tuổi. Chồng tôi mất khi con gái tôi đang học tiểu học, lúc đó tôi còn rất trẻ, cuộc đời còn rất dài, nhiều người khuyên tôi nên tái hôn. Suy cho cùng, một người phụ nữ tự mình nuôi con không phải là điều dễ dàng. Nhưng tôi không muốn, tôi và chồng là vợ chồng trẻ, mối quan hệ rất sâu đậm, dù cuộc sống có khốn khổ, tôi cũng không muốn tìm người khác nên tôi sẽ ở với con gái. Bố mẹ chồng tôi đều đi làm nên thường chu cấp thêm cho chúng tôi. Cuộc sống cũng được xem nhẹ nhàng, không bao giờ thiếu cơm ăn áo mặc.

Tôi và con gái nương tựa vào nhau đã nhiều năm, đương nhiên tôi là người mong con gái mình sống tốt. Nhưng tôi rất không hài lòng với bạn trai của con gái mình – Trần Hạo.

Tôi không hài lòng về bạn trai của con gái

Khi con gái tôi đưa Trần Hạo về nhà lần đầu tiên cách đây hai năm, Hạo tuy rất khéo ăn nói nhưng giác quan thứ sáu của tôi cảm thấy người này không tốt lắm. Bao nhiêu năm qua, phần lớn cảm giác của tôi đều đúng. Nhưng vì con gái rất thích Hạo nên tôi cũng không nói nhiều mà từ từ quan sát, nghĩ rằng có lẽ mình quá lo lắng cho con gái nên mới cảm thấy như vậy.

Nhưng sau này tôi vẫn cảm thấy Hạo không tốt, tâm địa quá tâm tư, cái miệng rất ngọt khéo dỗ dành. Nó thuộc tuýp người không thực tế chút nào, lúc nào cũng nói nhưng không bao giờ làm nhưng con gái tôi vẫn tin tưởng.

Tôi thực sự đã cố gắng thuyết phục con gái chia tay với bạn trai, nhưng con không muốn. Con tôi nói Hạo rất tốt với con và con không muốn từ bỏ một người đàn ông tốt như vậy. Tôi nghĩ thời gian trôi qua, con gái tôi nhất định sẽ nhận ra Hạo không phải là người đáng tin cậy.

Tôi nói với con gái rằng yêu cũng được nhưng có một số vấn đề nhất định phải chú ý, chưa kết hôn là không được có con. Con gái tôi cũng đã hứa với tôi nên tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Không phải tôi khắt khe, trong nhiều trường hợp chỉ cần không có con là có thể giải quyết dễ dàng, một khi hai người có con thì mối quan hệ càng sâu đậm hơn và không dễ gì thoát ra được.

Ba tháng trước, con gái tôi nói với tôi rằng nó muốn kết hôn. Con cho biết, cả hai ở bên nhau lâu như vậy nhưng không xảy ra vấn đề gì lớn, nó đã trải qua thử thách đủ lâu và đã đến lúc phải kết hôn. Tôi vẫn có chút không hài lòng, nhưng biểu hiện của Hạo quả thực đạt tiêu chuẩn, hai năm nay Hạo đối xử rất tốt với con gái tôi, quan trọng nhất là con gái tôi thích nên tôi đã suy nghĩ lại và đồng ý.

Hai nhà chúng tôi bắt đầu bàn chuyện về lễ vật. Theo phong tục địa phương, lễ vật ở đây tương đối cao, ba đến bốn trăm nghìn là chuyện bình thường. Tôi không đòi hỏi nhiều, chỉ 260.000 tệ (gần 900 triệu đồng). Đặc biệt, tôi nói, số tiền này không phải của tôi, tôi nhất định sẽ mang số tiền này cho con bé, đồng thời đưa thêm 300.000 tệ nữa làm của hồi môn.

Kết quả là mẹ của Hạo rất không vui: "Như này không phải cô đã bán con gái rồi sao? Giá cô dâu ở quê chúng tôi khoảng 100.000 tệ, nhưng giờ lại muốn 260.000 tệ một lần. Gia đình chúng tôi chỉ là một gia đình bình thường. Chúng tôi phải tiết kiệm cả đời để có được 260.000 tệ".

Hạo cũng nói: "Dì ơi, 260.000 quả thực là hơi nhiều. Mẹ con sức khỏe kém, gia đình dựa vào bố để kiếm tiền. Con mới đi làm được mấy năm, thực sự không có nhiều tiền. Mong dì có thể thông cảm cho hoàn cảnh gia đình con".

Con gái tôi có bầu trước cưới, tôi lo lắng việc này khiến nhà trai kiếm cớ để bớt tiền lễ vật

Tôi hiểu ý của Hạo, nó chỉ muốn tôi bớt tiền mà thôi. Nhưng tôi không thể đồng ý. Tôi có hai người chị em tương đối thân thiết, khi gia đình họ làm đám cưới cho con gái, một người thách tới 360.000 nhân dân tệ, người còn lại muốn 320.000 nhân dân tệ, số tiền của tôi đã tương đối nhỏ.

Tôi nói với con rể: "Không phải dì làm khó con đâu, đây quả thực là đúng với phong tục ở khu vực chúng ta. Và dì cũng đã nói rằng số tiền này sẽ không giữ lại và sau này sẽ đưa cho các con. Nếu con không thể đồng ý với điều này thì đừng đừng cưới con gái tôi."

Sau khi tôi nói lời này, có lẽ gia đình Trần Hạo vẫn còn có một số ý kiến nhưng họ đã ngừng tranh cãi và đồng ý tặng món quà trị giá 260.000 nhân dân tệ.

Nửa tháng trước, tôi cùng con gái đi ăn, đặc biệt gọi món cá mà con gái tôi yêu thích. Món cá vừa đưa ra, con gái tôi ngửi thấy mùi hôi liền ói ra. Khi tôi mang thai con gái cũng vậy, tôi nghĩ chắc con gái tôi đang mang thai nên tôi đưa con gái đến bệnh viện kiểm tra.

Đúng như tôi dự đoán, con gái tôi thực sự đã mang thai và đã được hơn một tháng. Sau khi biết tin, tôi không hề tức giận. Tuy không thích nhưng đám cưới của con gái tôi đã được chuẩn bị sẵn nên nếu có thai cũng không phải vấn đề lớn.

Nhưng không ngờ gia đình con rể lại có thái độ khác ban đầu.

Con rể nói với con gái tôi rằng, một người họ hàng thân thiết trong gia đình họ đang bị bệnh nặng, họ phải chi ra rất nhiều tiền nên không thể tặng 260.000 nhân dân tệ nữa mà chỉ có thể đưa 20.000 nhân dân tệ nhiều nhất.

Tôi hiểu rằng đây chỉ là một cái cớ, có lẽ bệnh tật của người thân đều là giả. Bởi vì họ nghĩ rằng, đã có con thì không thể hủy hôn được nữa, dù có đưa ra giá cô dâu nhỏ hơn cũng chỉ có thể đồng ý nên mới dám nói những lời như vậy.

Tôi hỏi con gái tôi nghĩ gì thì nó nói: "Mọi chuyện như thế này thì biết phải làm sao bây giờ? Dù sao thì sau lễ cưới số tiền này cũng đã trao cho con rồi, con không muốn lo lắng nhiều về điều đó. Tốt nhất cứ tiến hành đi, đến ngày như đã định thì đám cưới sẽ được tổ chức".

Tôi hỏi con gái: "Con có chắc chắn muốn cưới một người đàn ông như vậy không? Nói thật, mẹ vẫn chưa hài lòng với anh ta. Tại sao mẹ lại đồng ý, bởi mẹ hy vọng con có thể hạnh phúc, vì vậy mẹ tôn trọng ý kiến của con.

Mẹ biết điều kiện gia đình họ không tốt, ban đầu mẹ cũng không đòi hỏi nhiều ở lễ vật, nhìn con gái họ hàng, bạn bè xung quanh, có mấy người thách lễ vật nhỏ như vậy chứ. Mẹ hiểu rằng việc đó không hề dễ dàng đối với gia đình họ nên mẹ cũng không phàn nàn quá nhiều và nói rõ rằng, mẹ nhất định sẽ không giữ lại một đồng nào trong số tiền này, và 100% sẽ để các con mang đi.

Nhưng họ vẫn không muốn tin, bây giờ biết được con dâu tương lai đã có thai, họ lập tức đổi ý. Chẳng nhẽ con thực sự muốn sống trong một gia đình như vậy đến hết đời sao? Con có nghĩ rằng con thực sự có thể sống hạnh phúc?

Mẹ biết con làm điều đó vì con của mình, nhưng con không nên nhượng bộ trong thời gian này. Bởi nếu giờ con nhượng bộ thì trong tương lai con cũng phải như vậy. Người mẹ sẽ phải chịu mọi mất mát vì con cái, nhưng con cũng là con của mẹ, mẹ không muốn con có cuộc sống tồi tệ.

Mặc dù bố của con đã không còn ở đây, nhưng mẹ chưa bao giờ để con phải chịu bất kỳ sự bất công nào, bây giờ con có sẵn sàng dành cả cuộc đời còn lại của mình cho một người đàn ông như vậy không?

Hiện tại con vẫn còn rất trẻ, trong cuộc sống vẫn còn vô số thử thách. Tôi muốn con hiểu, con không tệ chút nào, cho dù từ bỏ mối quan hệ này, sau này nhất định sẽ tìm được một mối quan hệ tốt hơn. Hãy suy nghĩ kỹ xem những gì mẹ nói có hợp lý hay không. "

Sau khi tôi nói xong, con gái tôi im lặng một lúc lâu, như thể nó đã thấu hiểu những gì tôi nói. Tôi cảm thấy được an ủi phần nào, rồi tiếp tục nói với con gái: "Mẹ không muốn ép con. Mẹ sẽ cho Hạo một cơ hội khác. Nếu lần này nó có thể vượt qua bài kiểm tra của mẹ thì mẹ sẽ không ngăn cản con." Cô con gái gật đầu đồng ý.

Ngày hôm sau, tôi gọi con rể tương lai đến nhà, nói với anh ta: "Nếu gia đình anh thực sự khó khăn, giá thách cưới có thể thương lượng lại. Tôi có thể chấp nhận số tiền nhỏ hơn, nhưng không thể dưới 200.000. Ở thời đại này không có thứ gì gọi là quà miễn phí. Mấy chục năm trước chẳng phải lễ vật đã 20.000 nhân dân tệ rồi sao."

Thấy tôi nói vậy, Hạo ra ngoài gọi mẹ, bảy tám phút sau mới quay lại. Vừa ngồi xuống, nó đã nói với tôi: "Dì ơi, cháu thực sự không lừa dì đâu. Gia đình chúng cháu thực sự không có khả năng chi trả số tiền lớn như vậy. Vì cuối cùng số tiền đó cũng được đưa cho chúng con nên dì có thể nhân nhượng lại một chút không".

"Không thể nào, tiền thách cưới là phẩm giá của người phụ nữ. Tôi đã vất vả nuôi con gái lớn như vậy, nhưng khi lấy chồng, nó lại không được nhận lễ vật tương xứng. Nếu tôi nói ra, người thân, bạn bè sẽ cười nhạo. Tôi không thể mất mặt, anh không muốn đưa số tiền đó thì thôi, nếu anh không coi trọng con gái tôi, tôi sẽ không bao giờ đồng ý cho hai người lấy nhau", tôi nói.

Trần Hạo với thái độ cho rằng chuyện này không liên quan đến mình: "Không được, cháu không đáp ứng được, hiện tại cháu chỉ có thể 20.000 tệ, nếu dì không đồng ý thì hủy hôn."

Có lẽ Hạo thật sự không phải muốn hủy bỏ hôn ước mà chỉ muốn dùng những lời này để ép tôi đồng ý. Nhưng tôi đã làm nó thất vọng, tôi nói: "Được rồi, chúng ta hủy hôn ước đi. Sau này sẽ không liên quan gì đến nhau nữa!"

Lời nói của tôi khiến Hạo sợ hãi, vội vàng nói với con gái: "Em à, chúng ta còn có con, em nỡ để con chia xa với bố sao? Con không muốn buông bỏ mối quan hệ của chúng ta như vậy đâu".

Con gái tôi òa khóc nói: "Emn nghe lời mẹ rồi. Nhà anh đã có thái độ như vậy thì em cũng không cần lấy chồng nữa", con gái tôi nói xong liền đuổi Hạo ra ngoài.

Những ngày sau, Hạo liên tục đến nhà xin lỗi chúng tôi nhưng tôi không chấp nhận. Tôi sẽ tự tay chăm con gái và cháu của mình. Với tôi, ngay từ phần chuẩn bị hôn lễ đều không thể lộn xộn được. Bởi phần nào thể hiện được tấm lòng của nhà trai đối với nhà gái.

Con gái tôi đau buồn suốt cả ngày, tuy rằng có thiệt thòi nhưng nó sẽ tỉnh ngộ. Nếu thật sự cắn răng kết hôn, tương lai con bé sẽ có cuộc sống tốt đẹp như thế nào?

New Volume Lash by Bonna Beauty: Sydney Best EyeLash Extension near Bankstown Revesby Campsie.

Nguồn Tin:
Video và Bài nổi bật